Siêu Cấp Võ Thánh

Chương 119: Vu Thiên vs Phan Đào



Siêu Cấp Võ Thánh
Tác giả: Lãng Tử Biên Thành
Chương 119: Vu Thiên vs Phan Đào

Nói xong mấy lời này, Phan Đào quay về phía mấy người ban võ thuật bên cạnh nói.
- Các cậu cũng lên luôn đi, xem cái mồm hắn lớn, hay nắm đấm của chúng ta lớn hơn.
Nghe thấy mấy lời này của Phan Đào, Sử Diệu Tiến cũng vô cùng vui vẻ. Vốn hắn còn nghĩ Phan Đào sẽ không lấy nhiều đánh ít, thế nhưng hiện giờ xem ra Phan Đào đã muốn động thủ đối phó tên Vu Thiên này, thế nên hắn vô cùng cao hứng, bởi hắn biết danh hiệu công phu số một đại học Trung Hoa của Phan Đào cũng không phải nói ngoa, tên Vu Thiên này nhất định sẽ nếm không ít đau khổ.
Mà người trong ban võ thuật Trung Hoa, vốn đã tức giận sẵn do mấy lời của Vu Thiên, hiện giờ có mệnh lệnh của hội trưởng, bọn họ sao còn chần chừ nữa, cả đám lao về phía Vu Thiên. Bọn họ vốn nghĩ rằng, bên mình nhiều người như vậy, hơn nữa ai cũng là người luyện võ, sao có thể sợ một mình Vu Thiên.

Cho nên, cả đám bọn họ xuất thủ đều nhắm vào những chỗ hiểm trên người Vu Thiên mà đánh, bọn họ muốn giáo huấn tên Vu Thiên dám khinh thường ban võ thuật một chút.
Vu Thiên đối địch, từ trước tới nay rất ít khi lưu tình, bởi trong mắt hắn, chỉ cần là địch nhân, mặc kệ là học sinh hay người ngoài xã hội, Vu Thiên đều sẽ đối xử như nhau. Đương nhiên, dù sao mấy tên trước mặt cũng chỉ là học sinh, không giống mấy tên quỷ Đông Dương muốn giết hắn, do đó hắn ra tay khôngquá tàn nhẫn, chí ít cũng không phải là muốn mạng của họ.
Thế nên Vu Thiên cũng chỉ ra tay vừa đủ, nhưng cũng đủ khiến cho đối thủ bị thương khá nặng.
Mà mấy người vây quanh Vu Thiên vẫn chưa biết rõ tình hình, bọn họ chỉ biết chính mình tốt xấu đều cũng đã học võ ở ban võ thuật, chắc chắn không phải là người bình thường có thể tranh đấu được, hơn nữa phe mình có nhiều người như vậy, muốn đối phó với một mình Vu Thiên là chuyện dễ như trở bàn tay, thế nên mấy tên học sinh này vẫn không sợ hãi mà lao tới Vu Thiên, ý đồ đánh ngã hắn.
Trong lúc nhất thời, quyền cước lại càng tăng thêm, mấy nắm đấm và cú đá lao về phía đầu, người, chân của Vu Thiên.
Đối mặt với tràng diện này, Vu Thiên cũng không kinh hoảng chút nào, cả người chỉ nhẹ nhàng lui về phía sau một chút, cũng không thấy hắn động thế nào, thân hình đã bay về phía sau ba thước. Mà cũng nhờ khoảng cách ba thước này, mấy cú đấm đá kia lập tức đánh vào khoảng không.
Mà sau một bước lùi này, Vu Thiên cười lạnh một tiếng.
- Các chú chuẩn bị cho tốt, anh tới đây.
Vừa nói, Vu Thiên một bước phi về phía bọn họ, ra chiêu Vô Ảnh Tật Phong Cước, đá tới mấy người ban võ thuật.
Mà mấy học viên ban võ thuật này chỉ kịp nhìn thấy Vu Thiên khẽ động, đã thấy trước mặt xuất hiện cái chân của Vu Thiên, sau đó cả đám như nhẹ nhàng bay lên như hạt giống bồ công anh khi có gió thổi, tiếng bịch bịch vang lên không ngừng, chỉ trong chớp mắt, hơn mười người vây quanh Vu Thiên đã ngã xuống mặt đất, không thể động đậy.
- A!
Nhìn thấy Vu Thiên vẻn vẹn chỉ dùng một chiêu đánh bại mười tên học viên ban võ thuật, không chỉ Sử Diệu Tiến, Sử Khắc Lang, Phan Đào đang đứng trong sân, mà ngay cả Lý Hưng Quốc cũng thấy chấn động. Lý Hưng Quốc tuy biết rằng Vu Thiên lợi hại, thế nhưng không nghĩ tới người này lại lợi hại như vậy, đối phó với mười mấy người, không ngờ chỉ dùng tới một chiêu.
- Cậu, cậu quả nhiên rất lợi hại.
Ngay cả người được mệnh danh là võ công đệ nhất đại học Trung Hoa – Phan Đào cũng không nhịn được thừa nhận Vu Thiên rất mạnh, chỉ bằng một cước vừa rồi của Vu Thiên, hắn cũng tự nhân không nhìn thấy rõ, từ đó có thể thấy, chênh lệch giữa hắn và Vu Thiên không phải chỉ một hai lần.
- Ha ha, nhiều người cũng nói vậy.