Nếu Di Lăng Lão Tổ Và Hàm Quang Quân Có Một Nữ Nhi
Chương 11
"Hắc, ngươi tỉnh rồi?"
Lam Tích Vụ lẳng lặng nằm trên đống cỏ, sắp xếp lại đầu óc đang hỗn loạn, nàng đưa tay sờ lên trán, vết thương đã được ai đó băng bó cẩn thận. Trong ngực có chút trống vắng, nàng nghiêng đầu nhìn lại, liền chỉ thấy lợn rừng nhỏ bị thương lúc nãy không hề rời đi mà đang ngồi một góc, thấy nàng tỉnh lại liền mở to đôi mắt quẫy đuôi, rất có linh tính mà chạy lại bên nàng cọ a cọ.
Cái chuyện gì đây, một con lợn rừng non cũng có thể có linh trí. Nàng đây là đang nằm mơ?
(A Vụ tưởng là con lợn rừng nói chuyện với mình =))))))
Nhưng mà một giây sau, nàng liền biết là mình nghĩ nhiều. Trước mặt nàng đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt phóng đại, trên mặt là một nụ cười xán lạn có chút quá phận.
"Sao ngươi không đáp lời ta?"
Lam Tích Vụ khôi phục thần săc bình tĩnh, đôi mắt lưu ly cực thiển nhìn người kia đánh giá. Người kia là nữ tử tầm mười bốn mười lăm tuổi, một thân hoa phục xanh nhạt, trong ngực ôm một thanh kiếm, lấy một tư thế cực kì chướng tai gai mắt ngồi trước mặt nàng. Nhưng trên người nàng ta lại truyền đến một cảm giác áp bách khiến người ta không thể coi nhẹ. Nàng chỉ mới từng trên người phụ thân nàng Hàm Quang Quân thấy loại cảm giác bất động cũng có thể khiên người ta kinh hãi này. Lam Tích Vụ nghĩ đến người này ắt hẳn là thế ngoại cao nhân, liền ngồi thẳng dậy, muốn cung kính hành lễ với nàng, lại bị người kia ngăn lại.
"Ách, nơi này mọi người thật đúng là lễ phép. Hảo hảo không cần hành đại lễ như vậy, chính bản quận chúa mới cần cảm tạ ngươi"
Nghe vậy, Lam Tích Vụ ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt ánh lên một tia nghi hoặc. Lục y thiếu nữ kia Lục y thiếu nữ kia cuộn chân ngồi bên đống lửa, cười ôm lấy con lợn rừng nhỏ trong tay nàng, nhéo nhéo cái tai nhỏ, cười nói:
"Đây là tiểu tổ tông nhà ta a~ hôm qua bất cẩn để lạc mất nó, may mà có ngươi"